Nếu ví việc xem một bộ phim tình cảm Hàn Quốc như ngậm một viên kẹo, thì trong miệng tôi sẽ có cái cảm giác the mát của một viên kẹo bạc hà khi xem Sarangni(사랑니). Một phim gây tò mò cho tôi bởi sự hiểu lầm về tên phim "Sarangni" chứ không hẳn vì Kim Jung Eun. Với thói quen hay dịch tên gốc của phim theo nghĩa đen, tôi đã nghĩ phim này tên tiếng Việt là "Vì Yêu" hoặc "Khi Yêu". Tôi cứ đinh ninh như thế khoảng 1 năm cho đến một tuần trước, bằng một cách tình cờ, tôi mới biết Sarangni(사랑니) nghĩa là "chiếc răng khôn". Người Hàn gọi chiếc răng khôn (hay răng cấm) là chiếc răng tình yêu vì nó thường xuất hiện ở khoảng tuổi 17-25 - thời tuổi trẻ với tình yêu đầu đời và nếm nỗi đau của mối tình đầu như những lần ta xuýt xoa khi phải mọc răng cấm. First Love Promise Tôi quyết định cho phim này một cơ hội. Sau hơn 1 tiếng theo dõi, tôi thấy tiếc vì đã không nếm viên kẹo bạc hà này sớm hơn. Một cậu nam sinh 17 tuổi vô tình đánh thức tình yêu đầu của một cô giáo đã 30 tuổi chỉ vì một lẽ đơn giản: cậu ta giống hệt người yêu của cô giáo nọ. Nhưng đây không phải là phim với khẩu hiệu: "Tình yêu không hề có tuổi" dù cho câu chuyện của phim không phải là mới, không gay cấn, không hài hước, không đẫm nước mắt. Bộ phim đơn giản chỉ là những cảm xúc của cô giáo Jo In Young khi thoát ly khỏi cái cơ thể và suy nghĩ của một người phụ nữ tuổi 30 để về với tuổi 20 của mình. Vì thế khi nhập tâm với nhân vật Jo In Young, tôi cảm thấy như mình đang đứng trước một luồng gió mát với những kỷ niệm nay đã thành sự thật của một con người đã để thời gian phủ bụi quá lâu. Tôi không cố áp đặt mình phải suy nghĩ như một người 30 tuổi để hiểu được cô giáo dạy Toán và tiếng Pháp này, và thực tế là tôi không thể. Henry Ford đã từng nói: "Dù bạn nghĩ mình có khả năng hay không có khả năng làm việc gì, bạn vẫn đúng". Vậy tại sao lại không thử phiêu lưu theo cảm xúc của mình? Cô giáo Jo In Young lội ngược dòng chỉ với một điều duy nhất và quan trọng nhất: Thành thật với cảm xúc của mình. Cô phiêu lưu với một "tình yêu bất thường". Bất thường như chính chiếc răng khôn của cô, 30 tuổi mới bắt đầu mọc. Nhà tâm lý học người Đức Erich Fromm đã từng nói ngụ ý rằng: Một tình yêu chưa chín chắn sẽ nói rằng người ta yêu vì người ta cần có nhau; một tình yêu chín chắn sẽ nói người ta cần có nhau vì người ta yêu nhau. Tình yêu của cô giáo Jo In Young tồn tại thứ mâu thuẫn này, không dễ tách bạch cả hai cũng như chính bản thân cô giáo này có khi cô ấy là 17-20, có khi là 30... Cảnh tôi thích nhất là cảnh cô giáo Jo In Young bước ra khỏi nhà giữa đêm và đến phòng học nơi người yêu 17 tuổi của cô đang nằm ngủ. Chỉ đơn giản để trao nhau những nụ hôn và ngủ cùng nhau trên ghế đệm cho đến sáng. Cảnh đôi chân rồi đến cả người của cô giáo Jo In Young bay bồng bềnh trong không khí với nụ hôn của một cô nữ sinh 17 tuổi trên nền nhạc của bản "약속" (Lời Hứa). Có những lúc tôi cảm thấy mình lạc đi trước tình yêu của cô giáo này. Một cảm giác như bạn đứng trên bờ và nhảy ùm vào làn nước. Một thứ cảm giác, một thứ tình yêu khiến những con người khô khan như tôi phải cảm thấy đôi chút ghen tị. Tiết tấu chậm khác thường, nặng về diễn xuất hình thể hơn là lời thoại, chuyện phim phức tạp và bối cảnh bắt đầu câu chuyện đã cũ. Nhưng đừng coi Sarangni như là một phim dành để phán xét, nó cũng không phải là phim với những thông điệp đầy tính trải nghiệm, không phải là nơi để bạn thưởng thức một happy-ending hoặc một kết cục đẫm nước mắt. Nếu ta tìm kiếm những điều đó trong Sarangni, ta sẽ không có thời gian để yêu những cảm xúc trong Sarangni. Bởi một lẽ đơn giản: Sarangni là một giấc mơ đẹp về tình yêu. Dẫu cho chưa bao giờ yêu, ai lại có thể cấm chúng ta mơ một giấc mơ như thế? Trailer+MV




















